w

Những tác dụng tuyệt vời từ những cái ôm của chàng

Những nghiên cứu đã chứng minh được những tác dụng tuyệt vời của những chiếc ôm đến từ chàng dành cho bạn đấy. Cùng tìm hiểu nhé!

1. Nó giúp duy trì mối quan hệ lâu dài hơn


Bạn có biết rằng nhưng cái ôm được chứng minh là giúp cải thiện sự hài lòng của phụ nữ trong quan hệ tình dục và trong quá trình này, người đàn ông sử dụng chúng để giúp phụ nữ hài lòng hơn về mối quan hệ của họ. Hơn thế, ôm ấp là hành động đặc biệt quan trọng đối với bất cứ mối quan hệ lâu dài nào, nó là yếu tố nằm trong khái niệm của phạm trù liên quan tới hạnh phúc đối với nam giới và thỏa mãn tình dục đối với phụ nữ.


2. Những cái ôm giúp phái mạnh ổn định huyết áp hơn

Mỗi khi bạn tiếp xúc với cơ thể người khác, bản thân cơ thể bạn sẽ tự tiết ra các neuropeptide "oxytocin" (một loại hormone tình yêu hay còn gọi là hormone âu yếm) rất tốt cho cơ thể và tinh thần của bạn. Các Oxytocin được sử dụng với nhiều mục đích khác nhau, hầu hết trong số đó là vô cùng có lợi.

Khi bạn chạm vào một ai đó, hoặc ôm một ai đó não bộ của bạn phát ra những oxytocin – cơ thể bạn sẽ đáp lại bằng cách giúp bạn ổn định huyết áp trước các vấn đề căng thẳng. Vì vậy, khi bạn định thông báo cho bố mẹ hay bạn bè những quyết định quan trọng và khó nói hãy nhớ dành tặng cho họ vài cái ôm.


3. Nó giúp bạn hạnh phúc hơn

Theo một vài nghiên cứu cho thấy, có sự tỷ lệ thuận giữa những cái ôm, hôn với hạnh phúc của họ dành cho đối tác. Âu yếm gần như hoàn toàn là yếu tố giúp phụ nữ đạt được cực khoái trong “chuyện ấy” đồng thời nó cũng sẽ làm đàn ông hạnh phúc hơn.



Những tư vấn về tình yêu cực hay ho cho các bạn:
4. Nó giúp bạn có thể giao tiếp tốt hơn

Cho dù bạn có đang ở trên giường hay không, tiếp xúc trực tiếp về cơ thể con người sẽ thúc đẩy cơ thể sản xuất và phát ra các kích thích tố dopamine, cho phép bạn và cô ấy có thể giao tiếp tốt hơn với nhiều lý do khác nhau. Cả hai sẽ luôn có thời gian để nói về những vấn đề làm xáo trộn tâm trí bạn và bạn và chàng sẽ giải quyết được rất nhiều chuyện cuộc sống trong "hòa bình".

Ngoài ra, ôm ấp sẽ thúc đẩy các tín hiệu ngầm về ngôn ngữ cơ thể những thứ mà lời nói không bao giờ diễn tả được. Nó giúp cả hai hiểu nhau, thể hiện mức độ xác thực hơn về sự đồng cảm về phía đối tác mà bạn có thể nhận ra ngay lập tức.


Hãy để mình là một đứa trẻ ngày trung thu

Sắp đến ngày trăng sáng, hẳn không ít ai trong số chúng ta đang hoài niệm về những ngày trung thu của tuổi thơ.

Nó trong sáng và vui vẻ biết mấy nhưng nó chỉ là kỉ niệm. Kỉ niệm được cất giấu trong sâu thẳm tâm hồn mỗi con người và đôi khi được nhắc lại, lôi ra "ngắm nghía" những lúc một mình.

Lúc còn  bé,ai trong  chúng ta đều có mong ước và hứa hẹn rằng “ nếu sau này con lớn, con sẽ…”, chúng ta mong mình nhanh nhanh thoát khỏi cái thời “ trẻ con thì biết gì” đầy ngô nghê, vô tư vô lo ấy. Để đến khi đã thực sự lớn, đã là những chàng trai cô gái tuổi xanh và mang trái tim đầy hoài bão, đầy xúc cảm, mỗi người lại ảo tưởng một chiếc vé khứ hồi “ Cho tôi xin một vé về tuổi thơ”.


Đến lúcbước đôi chân  ra khỏi cánh cửa nhà, tự thấy mình đã lớn, tự bắt đầu một cuộc sống tự lập cho bản thân để tung cánh giữa cuộc sống bọn bề. Những cảm xúc vui mừng vui khi những gì mở ra trước mắt là  những hoài bão, những ước mơ ấp ủ bao năm đang cuốn con đi xa dần gia đình, xa dần chốn bình yên ấy để bước vào cuộc đời đa sắc. Cuộc đời là một cuộc hành trình dài mà hình như nó ít nhiều vẫn chưa chấp nhận bước chân của mình vào đó. Và nhận ra mình vẫn chỉ là đứa trẻ mang dáng dấp của cô gái tuổi 20 mỗi lần mệt mỏi đều ao ước được về nhà.

Trung thu này hẫy để mình được là đứa trẻ, để được ở nhà phá cỗ trông trăng. Chúng ta vẫn luôn nhớ những ngày tháng cơ cực ấy, thèm muốn có được một chiếc đèn lồng chạy pin giống như những đứa trẻ khác trong xóm. Niềm vui nhỏ bé cuối ngày là chiếc đèn ông sao nhỏ xinh, đốm nến sáng lung linh như những ước mơ về tương lai “ sau này lớn con sẽ kiếm thật nhiều tiền nuôi bố mẹ, nuôi bà”

Trung thu này hãy để mình là đứa trẻ, để được nhìn ngắm khu phố nhà mình rộn rã đón trăng rằm. Xa quê, cứ tưởng rằng mình sẽ thích nghi được với cuộc sống nơi thành phố ồn ào, thích nghi được với những điều mới mẻ . Những ngày thành phố vui mừng đón cái tết của mùa thu, là những ngày mỗi chúng ta ở đây và chạnh lòng nhớ. Nhớ nhà, nhớ phố, nhớ ánh đèn lúc có lúc không như phố huyện trong truyện ngắn của Thạch Lam, nhớ mùi chợ tan ngày, từng xe đạp thồ hàng quay về các thôn xã.
Trung thu này, muốn mình bé lại, hay thực ra muốn mình được quay về ?


Kỷ niệm là những viên kim cương lấp lánh trong trái tim mỗi người. Có người có thói quen gói chúng lại và giấu vào một góc, để thỉnh thoảng lại lôi ra ngắm nghía cho đỡ buồn những lúc chỉ còn một mình. Chúng ta thường hoài niệm về những điều đẹp đẽ đã qua, bởi cuộc sống là những sự thay đổi liên tục và âm thầm. Cứ mỗi lần thất bại hay chán nản,  lại muốn được bé lại, được ba mẹ dỗ dành như những ngày tập đi, tập nói, và dẫu kể có mắc lỗi lầm thì chúng đều chỉ còn là lời trách yêu thương “trẻ con đã biết gì”.

Trung thu năm nay,  chỉ có một mình. Không có bà, không có gia đình ở cạnh. Nhưng cchúng ta ai cũng sẽ chẳng còn tủi thân, bởi lẽ chúng ta đang học cách chấp nhận những đổi thay của cuộc sống. Cuộc đời mỗi người là một cuốn sách, chỉ tiếc là ta chỉ có thể đọc đi mà chẳng thể nào đọc lại. Chúng ta vừa muốn mình được là đứa trẻ, vừa muốn bản thân trưởng thành hơn, vững vàng hơn giữa những khó khăn phía trước.

Thứ ánh sáng lung linh của chiếc đèn ông sao, trở đi trở lại trong một giấc ngủ thật dài và thật sâu. Ở đó, có ai tự thấy  mình bé nhỏ, chạy khắp xóm phá cỗ trung thu...

Đôi dòng tâm sự của con dành cho ba mẹ

Gửi ba mẹ kính yêu của con!

Những dòng nhật ký mà con đã từng âm thầm theo dõi và khắc sâu nó trong trái tim con.

   Ngày.....tháng......năm.....

Con không nhớ lắm trời hôm đó ra sao? Thậm chí con cũng không nhớ ngày hôm đó con được ăn món gì? Con chỉ nhớ một điều là ngày hôm đó có một người tóc búi ngồi trông trờ một điều gì đó trong đêm khuya vắng. Đó chính là mẹ, người đã ngồi ngóng trông anh con, khi anh đi chơi về muộn chưa về. và con biết mỗi khi con đi chơi như vậy mẹ cũng ngồi ngóng con như thế. Bất giác lòng con se lại


Ngày....tháng.......năm......

Sau khi ngủ một giấc ngủ thật ngon, con đã thức dậy vào khoảng 4h sáng, ánh đèn tuýp vẫn sáng, tiếng sột soạt vẫn còn. Thì ra mẹ đang ngồi vuốt từng mảnh giấy gói hoa cho phẳng phiu để cho kịp buổi chợ ngày mai. Con thấy vậy, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

Ngày....tháng......năm......

Ba tôi đang ngồi bên cạnh những bản thiết kế và tính toán. Vâng! khuôn mặt trầm tư suy nghĩ. Đó là lúc ông đang  nghĩ xem làm thế nào để cho chúng tôi có một cuộc sống tốt nhất. Vậy mà có những lúc, con chẳng biết tiết kiệm, nghĩ đến đó con thấy bản thân con có lỗi vô cùng

Ngày....tháng.....năm.....

Làm sao con có thể đếm hết được những ngày tháng năm mà ba mẹ dành cho con. Thấm thoát thời gian trôi qua, một con nhóc như con ngày nào giờ đã trở thành một cô gái 18, đang sắp sửa bước chân khỏi ghế nhà trường THPT thân yêu và cũng là lúc chúng con sắp xa vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Người ta bảo rằng: chỉ có các danh nhân vĩ đại, các vĩ nhân vĩ, nhưng trong lòng con sự vĩ đại nhất là ba mẹ. Dòng thời gian miên man đưa con về những hồi ức thân thuộc....

Đó là lúc con còn nhỏ, một lần con bị bệnh nặng, mẹ đã bế con đi từ bệnh viện này đến bệnh viện khác để lo chạy chữa cho con. Cũng bởi thế mà hôm nay con mới có mặt trong thế gian này. Thế mà đã đôi lúc trong cuộc sống con gặp những vấp ngã buồn phiền, con đã từng thốt lên rằng: Giá như ngày đó con....” Con xin lỗi ba mẹ.

Một đứa trẻ cứ ngỡ là mình bất hạnh khi mà hồi bé con quen với bệnh viện, quen với mùi thuốc, quen với tất cả mọi thứ...nhưng cũng bởi vậy mà con mới biết con là đứa trẻ may mắn nhất. Mẹ đã ngày đêm chăm sóc cho con, luôn ở bên cạnh con mỗi khi con phải tiêm hay uống thuốc, mẹ kể chuyện cho con nghe, hát ru con ngủ. Có lẽ thế mà hôm nay con có tình yêu rất lớn đối với văn học. Nghĩ lại những điều ấy con thấy bản thân may mắn vô cùng.


Thời gian quay đều, quay đều rồi dừng lại ở một miền ký ức khác. Khi đó con đã đi học rồi. Vốn là một đứa trẻ chậm chạp, nhưng mẹ đã ngày đêm giảng dạy cho con. Đôi khi con lắc đầu không hiểu, mẹ đã rất muốn đánh con nhưng nhìn thấy bản mặt ngây ngô lúc đó của con, mẹ đã cố kiên nhẫn giảng thêm cho con.

Những bữa ăn thường ngày, nó được ghi ấn bằng sự ân cần yêu thương của mẹ. Đôi lúc mẹ muốn cho con học làm để sau này con tự lập, nhưng rồi thương con mẹ đã làm hết tất cả cho con. Có lẽ so với các bạn cùng trang lứa thì con là người sung sướng nhất. Con chưa phải làm bất cứ công việc nặng nào, cũng ít khi con phải giặt quần áo hay nấu cơm, Âu chăng, hôm đó mẹ bận thì con làm giúp mẹ, nhưng mẹ cũng đã cẩn thận chuẩn bị hết cho con rồi, con chỉ việc cho lên bếp nấu và bấm giờ.

Những lúc như thế, có khi con đã từng rất khó chịu khi phải vào bếp nầu cơm. tâm hồn non nớt lúc đó của con nghĩ rằng: Đó là tất cả những gì mà ba mẹ phải dành cho con cái và nghiễm nhiên con cho đó là một quy luật. Nhưng giờ con đã hiểu và biết rằng:” Mẹ làm quanh năm như vậy sao con chưa thấy mẹ cảm thấy khó chịu” Bởi vì mẹ đang nuôi dưỡng cho tâm hồn con không bị tổn thương. Và rồi con cũng biết, ba mẹ đã hi sinh cho chúng con nhường nào.

Giờ thì con hiểu vì sao mẹ luôn nghiêm khắc với con, mẹ muốn con sau này thành người có ích cho xã hội. Rồi con cũng biết, vì sao mà mẹ yêu mến em con nhiều hơn. Những lúc mẹ bệnh, con chưa bao giờ hỏi thăm mẹ dù chỉ một câu. Bởi vì con nghĩ tình cảm của con chỉ cần ba mẹ hiểu mà không cần con nói. Nhưng con đâu biết rằng, ba mẹ chờ mong câu nói đó biết nhường nào.

Có hôm ba đưa con đi học trời mưa, khi về trời nắng, con đi về trước đó rồi nhưng ở nhà sốt ruột chưa thấy con, ba đã đi đón con trong cái nắng hè oi bức đó. Thế nhưng con cũng không hỏi thăm ba lấy một câu rằng: Ba có mệt không?

Kỳ thi chuyên lần ấy, con quên đem theo máy tính, mẹ sợ con không có máy tính sẽ cảm thấy sợ và bi quan, bởi con là một đứa học không được tốt, mẹ đã chẳng ngại đường xa lộn đường về lấy cho con. Lần ấy con làm bài không tốt lắm, con không đậu chuyên, mẹ rất buồn nhưng rồi mẹ đã động viên con cố gắng học tốt trong trường THPT.

Bản thân con luôn cho rằng: Vì con là một ma kết ( cung hoàng đạo trong 12 cung mà giới trẻ ngày nay hay tin theo) con rất lạnh ngoài và ấm áp bên trong, giỏi che dấu cảm xúc...Và mặc nhiên vậy mà con cho rằng con không cần thể hiện tình cảm với ba mẹ ra bên ngoài cũng được. Con đã nghĩ đơn giản như vậy đấy. Nhưng giờ đây con xin lỗi, con xin lỗi ba mẹ rất nhiều.


Mẹ cha ơi mỗi lúc chúng con bước trên đường đời, là những lúc mắt mẹ cha luôn dõi theo, mỗi va vấp khó khăn, vượt qua chúng con không sờn. Niềm tin mẹ cha vẫn luôn bên con. Dù cho bao năm qua, chúng con mải mê vui chơi và đôi lúc chẳng màng thời gian sẽ qua. Cuốn đi mất tuổi xuân nặng vai với bao ưu phiền. Mà sao con vô tâm quá không nhận ra. Lòng mẹ êm như dòng sông, nước trôi bao nguồn để cho con lá nhỏ mỏng manh cứ trôi. Tình cha bao la biển khơi, nắng mưa gió sương cuộc đời, chở che yêu thương chúng con vô cùng. Nhớ ánh mắt cha long lanh niềm vui khi thấy con nên người, nhưng vẫn cố giấu đi dòng nước mắt. Nhớ dáng mẹ yêu xanh xao vì con năm tháng. Trọn đời con không quên luôn nhớ ơn mẹ cha.
   
Cha mẹ luôn là người tần tảo sớm hôm, yêu thương chúng ta hết lòng. Cha trao yêu thương, mẹ góp nụ cười để điều đó biến thành kinh nghiệm là hành trang quý giá cho con. Hãy biết kính trọng và yêu thương họ- người đã suốt đời mang mối nợ:” yêu con”. Ba mẹ ơi cho con một lần nói tiếng xin lỗi và cảm ơn ba mẹ thật nhiều. Con gái kính chúc ba mẹ mạnh khỏe. Yêu ba mẹ!
Back to top